Chuyện chép trên xe bus (1)

Thời gian ở trong miền Nam, tôi luôn phải di chuyển từ Biên Hòa lên Sài Gòn bằng xe bus số 12 hằng ngày. Xe bus trong Nam khác với xe bus ngoài này là cửa xuống lại là cửa lên và ngược lại, thêm nữa ở đối diện cửa xuống (hiểu theo xe bus Hà Nội) có một khoảng trống để hành khách có thể mang theo đồ đạc to. Chiều dài của nó bằng khoảng một chiếc xe đạp, còn rộng tương đương với một băng ghế hai chỗ ngồi ở phía dưới xe. Ai mà vác đồ to lên xe thì sẽ phải trả thêm một vé tương đương với một người ngồi. Hành khách đi xe chủ yếu là dân lao động, công nhân. Nhưng phần lớn những ngày tôi ngồi trên xe số 12 thì gặp chủ yếu là dân lao động chân tay. Họ có vẻ ngoài khắc khổ, đen đúa, già nua. Có lẽ bởi bến cuối cùng của chiếc xe này là chợ Bến Thành chăng? Hay bởi nét đa dạng trong thành phần ngành nghề của khu vực công nghiệp phát triển này?

Chiếc xe bus của tôi đi qua Viện Nhi thành phố HCM nên có rất nhiều lần, tôi ngồi cạnh các bà mẹ đưa con đi khám. Chủ yếu chúng khoảng dưới 6 tuổi. Có chị từng nói rằng nếu con chị trên 6 tuổi thì chị chẳng có nổi tiền đưa nó đi khám. Lương công nhân còn chẳng đủ ăn. Những đứa bé ấy gầy gò, thường mắc các bệnh ngoài da hoặc sốt do virus nhiều ngày không khỏi. Và có câu chuyện thế này:

Một ngày nọ, từ Sài Gòn về Biên Hòa, tôi mệt quá ngủ thiếp đi trên xe bus ôm khư khư cái ba lô (rỗng) trên tay. Tôi ngồi ngay băng ghế đầu tiên của hàng sau, nghĩa là ngay cái chỗ trống để chứa hàng hóa trên xe bus ấy. Cái chỗ dài bằng cái xe đạp đối diện cửa xuống, à không, cửa lên của xe bus trong này. Đang gật gà gật gù thì có một chị lại gần và đề nghị tôi xuống băng ghế sau nhường chỗ cho 3 mẹ con nhà nọ. Người mẹ gàn nói tôi đừng xuống bởi ba mẹ con chị chỉ ngồi một chỗ thôi, chị không có đủ tiền trả cho chỗ thứ hai. Nhưng thấy cảnh mẹ con họ nheo nhóc chẳng ai lại ngồi lì đấy cả. Tôi lững thững đi xuống và … ngủ tiếp.

Một lát sau, tiếng người phụ xe bus làm giấc ngủ chập chờn của tôi đứt quãng. Chị ấy nhắc nhở người mẹ đưa hai con xuống băng ghế sau ngồi. Bởi ngồi như vậy rất nguy hiểm, nếu xe bus phanh gấp một phát, đứa trẻ có thể văng lên phía trước và đập đầu vào thành ghế trước mặt.

Người mẹ vẫn nói rằng mình chỉ ngồi hết một chỗ trên xe bus thôi.

Bởi chị ấy không có tiền trả cho cái ghế còn lại.

Người mẹ đó tầm khoảng chưa đến 30 nhưng trông như một phụ nữ tầm gần 40. Đen đúa, gầy gò nhưng tôi lại không thấy có nét gì lam lũ vất vả. Sau một hồi đôi co giải thích, chị ấy đưa hai cậu con trai xuống băng ghế sau ngồi. Thằng lớn khoảng 5 tuổi. Thằng bé khoảng 3 tuổi. Thằng lớn nghịch cái súng đồ chơi có nắp đầy ở nòng súng. Mỗi lần bóp cò cái nắp sẽ bật ra thành tiếng kêu. Nó chĩa cái súng về phía em trai mỗi lần bóp cò.

Cho tới khi người phụ xe tới thu tiền vé chị giải thích nhà chị nghèo và chỉ trả tiền một vé thôi. Chồng chị chết tai nạn. Con cái nheo nhóc chẳng làm được gì. Chồng chị là công nhân, chết trong một lần băng qua Xa Lộ Hà Nội. Con đường huyết mạch nối các khu công nghiệp lớn ở khu vực Đông Nam Bộ. Cửa ngõ phía Đông Sài Gòn. Anh chết khi cậu con trai thứ hai vừa chào đời. Thằng bé bị shock quá lớn về tinh thần nên bị câm. Mãi lúc ấy, tôi mới để ý thằng bé chỉ ú ớ mỗi khi nhìn qua cửa xe bus thấy cái gì lạ lạ. Ba mẹ con sống bằng tiền đền bù của lái xe cho cái chết của chồng chị. Bởi lũ con quá nheo nhóc, chị cũng chẳng thể đi làm cái gì mà ăn.

Chị nói chị không đủ tiền trả vé xe bus, nhưng lại đủ tiền mua đồ ăn vặt cho con. Nếu tính những thứ chúng đang cầm trên tay cộng lại đủ để trả tiền vé thêm cho…2  chỗ ngồi. Nhưng quan trọng hơn là đảm bảo sự an toàn về tính mạng cho ba mẹ con nếu xe bus quá đông, và nếu chị phải trả thêm một chỗ trên hàng ghế nguy hiểm kia.

Tôi không đưa ra bình luận gì bởi vốn sống ít ỏi của mình tôi chỉ quan sát và lắng nghe. Thành phố này quả rất rộng lớn và có nhiều điều khiến ta phải quan sát thật sâu, suy nghĩ thật rộng chỉ đơn giản để lòng đừng yếu. Không phải cứ chìa tay ra giúp đỡ người cơ nhỡ là hay. Bởi cuộc sống này như khối rubic nhiều màu, có khi sự giúp đỡ lại là tai hại.

P.S: Phần 2 mang tên Radio trên xe bus.

Advertisements

One thought on “Chuyện chép trên xe bus (1)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s