Đi tìm cô ấy Part 3

Ngày thứ  4 ở Hà Nội. Minh Thư vẫn chỉ là dấu chấm hỏi trong chuỗi tìm kiếm của tôi. Mai Chi thì đã dọn xong đồ đạc trong căn hộ mới của hai chúng tôi. Nỗi nhớ như một thói quen uống cà phê và đọc sách buổi sáng.

“Anh nhớ đi tất vào ban đêm để chân không bị lạnh, sẽ không bị đau nhé.”

“Túi cao dán em để dưới đáy vali, nếu có đau, anh dán vào chỗ đau cho nóng.”

“ Em đang đi thử váy cưới với mẹ, chợt nhớ ra là chưa chọn được hoa cưới. Anh nghĩ giùm em nhé! Em đã trang trí nhà cửa rồi mà ;)…

Tôi có lục lại vài người bạn. Nhưng hầu như họ đang ở nước ngoài, hoặc chuyển đi nơi khác. Để rồi ngồi bên ly cà phê đen đặc, sóng sánh trước Hồ Gươm lộng gió mà lòng trống trải vô bờ

–          Lâm phải không nhỉ? – Có tiếng ai đó đằng sau lưng tôi.

–          Anh Nguyên! – Tôi reo lên như một chú bé vừa thấy bóng mẹ thấp thoáng phía sau cánh cổng trường mẫu giáo.

–          Lâu thật rồi đấy. Em biến mất tăm khỏi thành phố này mà không chào hỏi ai câu nào.

Tôi chỉ biết cười xòa cho câu nói trách móc của anh. Nguyên là người anh của những ngày đầu chập chững vào đời, đi làm thêm của tôi ở trường đại học. Người đã dạy tôi vốn sống lớn gấp nhiều so với số sách vở tôi vẫn ôm tới chỗ làm tranh thủ từng giờ làm việc rảnh rỗi.

–          Về nhà anh chơi đi. Anh  muốn khoe chú bộ sưu tập máy bay trong những năm chú vắng mặt ở Hà Nội.

–          Anh vẫn mơ ước thành phi công ở tuổi này sao?

–          Có gì mà không ngừng mơ ước chứ. Người ta bảo trẻ là phải mơ cơ mà. Mà anh thì chưa có tóc bạc nên chưa già. – Nguyên nói rồi cười khà khà, nốc ngụm cà phê đen đắng rồi lôi tôi ra xe về nhà anh. “Ngôi nhà của bầu trời.” – Minh Thư vẫn gọi như vậy mỗi lần chúng tôi ghé nhà anh chơi.

3 năm quả là thời gian thật dài. Nguyên đã có một cơ ngơi riêng với công việc kinh doanh hái ra tiền. Màu của trần nhà vẫn màu xanh ra trời với những đám mây lơ lửng. Đi qua phòng khách được trang trí bởi những chiếc máy bay mô hình thiết kế cực kì tinh xảo, có chiếc anh mua với giá cả vài chục nghìn đô. Nhưng với anh, cái quý nhất là khoang buồng lái được thiết kê trong phòng làm việc. Khung cảnh phía trước là khu vườn nhỏ, xanh mát với những đồ chơi trẻ con.

 

–          Cháu nhà anh mấy tuổi rồi?

–          3 tuổi. Ngày nó chào đời, chẳng thấy cha đỡ đầu đâu. Kể ra cha đỡ đầu của nó cũng khôn ghê, chờ nó biết nói rồi mới ra mắt, không mất công dạy dỗ được gọi là cha luôn. – Anh cười giòn tan trong cái trách móc có phần giận dỗi.

Hai anh em ngồi nói chuyện một hồi, chắc là lâu lắm cho tới khi trời tối lại, chị vợ anh về nhà, gọi hai anh em vào ăn cơm. Chuyện ngày cũ, những mảng vỡ hồi mới vào đời, và cả những trăn trở của anh khi không có em ở bên. Từ ngày em đi, với em, chẳng ai xứng đáng làm anh của em như anh.

–          Anh có tin tức gì của Minh Thư không? – Bên ly cà phê buổi tối, khói thuốc bạc cuộn vào nhau trong những câu chuyện của hai anh em, tôi quyết định hỏi thăm về Thư qua anh.

–          Không. Sắp cưới vợ rồi mà lại tìm về tình cũ làm gì thế?

–          Để trả lời vài câu hỏi anh ạ!

–          Vào lại Sài Gòn đi. Cưới Mai Chi đi. Quên Hà Nội đi.

–          Mai Chi thúc em đi tìm đấy chứ.

–          Thư có chồng rồi. Anh có ngồi với bố nó vài lần và biết như vậy. Hồi chú đi, gia đình ngăn cấm nên nó không tới tiễn được. Câu trả lời đấy. Anh chẳng giấu chú làm gì. Giờ chú tìm gặp người ta lại thành lắm chuyện đấy.

Khói thuốc vẫn cứ bay bay lan man theo câu chuyện của hai anh em. Chân tôi bắt đầu hơi nhức do sương ban đêm lạnh thấm vào da thịt thì câu chuyện mới dứt. Lúc đeo tất vào chân trước khi lên giường nằm, tôi chợt nhớ mỗi lần buốt thế này, Thư lại lấy đôi tay mềm mại của cô ấy, xoa chút dầu nóng và mát xa lên đôi bàn chân yếu ớt này. Mai Chi nhận ra căn bệnh cố hữu của tôi nhanh hơn Minh Thư. Cũng kì lạ. Có lẽ do số phận thật.

Buổi sáng tỉnh dậy, có tin nhắn từ một số máy lạ gửi vào máy tôi: “Cô gái anh tìm đã trở lại. Nếu có thể anh về khách sạn ngay thì tốt.”

“Cố gắng tìm cách giữ cô ấy lại bằng mọi cách dùm tôi. Cảm ơn anh nhiều.”- Tôi reply lại rồi nhanh chóng lao ra khỏi nhà anh như một cơn lốc. Bởi không cô gái nào mặc chiếc váy sang trọng như hôm rồi lại chịu đeo chiếc vòng cổ rẻ tiền mà tôi từng tặng. Chừng đó thời gian em vẫn giữ, tại sao không tìm tôi.

Tôi hối taxi đi thật nhanh. Vậy mà lúc gần tới nơi anh lễ tân lại nhắn cô ấy đã đi mất rồi. Tôi bảo taxi dừng lại rồi xuống đi bộ về. Lững thững như những chiếc lá vàng mùa thu rơi rơi.

Bỗng ở góc phố ấy. Giữa những hàng cây xù xì thô ráp, cô ấy đứng đó. Bình thản như không hề có cuộc chạy trốn hồi hôm. Mái tóc xoăn, vầng trán dô bướng bỉnh, chiếc mũi hếch và gò má cao. Tôi buột miệng gọi: “Thư!”

Em quay lại.

Em sững sờ.

Tôi cũng sững sờ.

Rồi chợt em nghiêng đầu cười nhẹ. Gió thu mang theo mùi hương của em thổi vào lòng tôi man mác và hơi cay xè như dòng kỉ niệm cũ nhòa dần rồi chợt rõ dần lên.

–          Em lấy chồng rồi à? – Tôi bắt đầu câu chuyện trước trong bến chờ xe bus, chân Thư đang mân mê những chiếc lá vàng rơi xào xạc.

–          Vâng. Anh cũng vậy nhỉ?

–          Ừ

–          Cô ấy có đẹp không?

–          Ừ

–          Ừ là sao?

–          Là ừ chứ sao. Em có hạnh phúc không?

–          Có…lẽ

–          Là sao?

–          Là có lẽ thôi anh.

Im lặng.

Bỗng có cái chạm thật khẽ ở đầu ngón tay làm tim tôi hơi run nhịp.

–          Cô ấy có biết anh đi tìm em không?

–          Có.

–          Anh may mắn thật đấy.

–          Ừ. Nhưng phải làm sao nhỉ?

–          Sao hả anh?

–          Hình như tim anh bị đau.

Lần thứ hai chúng tôi chạm mắt nhau. Tôi vẫn tự nhắc mình đã có Mai Chi nhưng hình như hình ảnh đó không còn mạnh mẽ tới vậy. Thư quay đi trước.

–          Tại sao em bỏ anh lại một mình?

–          Anh bỏ em lại chứ

–          Anh có nhắn tin rồi mà

–          Vì em biết có người con gái dành cho anh rồi.

–          Tại sao em giữ chiếc vòng đó?

–          Vì chẳng còn chiếc nào hợp với em hơn cả.

–          Nó rẻ tiền hơn những chiếc váy của em.

–          Biết sao nhỉ, em lại chẳng thấy chiếc vòng nào hợp cổ mình hơn cả.

Im lặng.

–          Thôi em về đây. Anh trở lại Sài Gòn đi. Và chăm sóc cô ấy thật tốt nhé!

Tôi ngồi lặng ở đó cho tới lúc nào không rõ. Mọi thứ xung quanh dừng lại ở khi Thư bước lên xe, quay lại và vẫy tay chào tôi. Tôi đã có câu trả lời, nhưng tại sao chân tôi không chịu nhấc lên và trái tim tôi nặng trịch tới chừng này.

Tự dặn mình phải quên và trở lại như lời hứa với Mai Chi, mọi thứ đã là quá khứ và người con gái đó là một giấc mơ giữa buổi chiều thu ấy. Tôi ôm hôn vợ chưa cưới ở sân bay, say sưa nghe cô ấy kể về việc chuẩn bị cho đám cưới và những dự định bất tận của hai đứa. Không câu hỏi nào về Minh Thư. Cứ như cô ấy có thể cảm nhận được mọi thứ. Là cô gái đã cứu tôi khỏi những ngày như mất hết mọi cảm giác và cảm xúc và mang tới một tôi khác hơn. Có lẽ số phận đã định như vậy.

P.S: Tôi vẫn chưa biết nên cho nhân vật chọn cô gái nào vì đang có 2 cái kết chờ đợi ở phía trước.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s