Tại sao tôi phải gắn bó với công việc này?

Tôi nhận ra rằng, khi bắt đầu một công việc mới, những ngày đầu tiên hoá ra không phải là những ngày nghiên cứu về những gì công việc cần mà là đi tìm câu hỏi “Tại sao mình phải gắn bó với công việc này?” “Sứ mệnh của mình ở đây là gì?”

Tôi đang làm truyền thông marketing cho một agency về khám và chữa bệnh ở nước ngoài, trong thời gian này tập trung vào chữa vô sinh hiếm muộn. Họ một sứ mệnh rất rõ ràng đó là giúp cho hành trình khám và chữa bệnh ở nước ngoài của bệnh nhân được suôn sẻ, an toàn và hiệu quả. Công ty cũng có định vị khách hàng rõ ràng, đường đi rõ ràng. Chỉ có cái con bé mới toe nhận vị trí này là chọn việc chỉ bởi vì cần việc, cần một cái gì đó rõ ràng cho cuộc sống này thôi. 

3 ngày đầu tiên đi làm, nó lao vào nghiên cứu. Bằng cách trôi giữa một đống rác thông tin từ tất cả các kênh chính thống lẫn phi chính thống. Từ cái chợ với đủ thứ ngôn ngữ trên Web trẻ ranh tới những tiếng nói tạm-gọi-là-khách-quan trên V., E., vv. Và khi trò chuyện với sếp vào cuối ngày làm việc, nó vẫn mơ hồ không rõ nó ngồi ở cái văn phòng này, đối diện với vấn đề vô cùng nhạy cảm và khó nói để làm cái gì? Thà nó chọn cái offer cao hơn tới với nó mà nó đã có tí kinh nghiệm còn hơn. 

Nó không biết bắt đầu từ đâu. Vì cả về healthcare lẫn communication nó đều chẳng biết tí tị tì ti gì hết. Quan hệ báo chí là cái gì? Quan hệ cộng đồng là cái gì? Vô sinh hiếm muộn là cái gì? Tại sao nó lại nhiều thế? Tại sao người ta lại cần mình làm cái khỉ gì khi trên mạng nhan nhản thông tin thế này? Y tế Việt Nam đứng số 1 về thụ tinh nhân tạo cơ á? Thế thì mình ngồi đây làm cái qué gì nữa?????

Cả vạn câu hỏi xoay quanh đầu con bé. Chiếc ghế đã rất nóng ở phía bên dưới. 

Cho tới buổi chiều, khi nó đọc được tâm sự của chị bạn. Nó mới hiểu là hành trình ấy đau đớn tới cỡ nào. Nó cũng biết là vấn đề này chẳng phải dễ dàng gì người ta chia sẻ được ra. Nhưng nó cũng không thể nào hình dung được nó khốc liệt tới thế. Vậy mà những người “lương y như từ mẫu” lại trục lợi trên sự sợ hãi, sự mong ngóng của người ta. Bảo sao người ta không đổ xô ra nước ngoài chữa bệnh. Bảo sao người ta không tìm đủ mọi cách, dù bị lừa, dù không có cổng thông tin nào mà vẫn đi. Chỉ bởi ở phía bên kia biên giới, dù chẳng máu mủ ruột rà vẫn nhận được sự tôn trọng, nhận được niềm tin và nhận được những điều thực sự tốt hơn, đáng đồng tiền bát gạo hơn. 

Và rồi chợt nhận ra nó cũng có thể là một trong số những phụ nữ ấy trong tương lai. Bao nhiêu năm nữa không thể biết nhưng hoàn toàn có thể. Vậy cái nó làm bây giờ là phát triển mạnh lên, để tiếng nói của nó được lắng nghe, để các chị ấy được tôn trọng, được quyền biết các thông tin khác một cách khách quan, một cách minh bạch chứ không phải theo kiểu o bế và bảo vệ cho cái túi ích kỉ, vụ lợi của nền y tế nước nhà. 

Nếu nhìn ngắn hạn, thì agency mang tiền của nước mình đi ra nước ngoài. Nhưng nhìn dài hạn nếu không có những người ra đi để trở về thì làm sao những hàng dài phụ nữ đang bị hành hạ tâm lý kia, đang nhận một dịch vụ như kiểu đi ăn xin, lót tay này nọ kia có thể ý thức được rằng họ hoàn toàn có thể được đối xử tốt hơn, họ xứng đáng được tôn trọng với niềm hạnh phúc lớn lao nhất của một người phụ nữ. Chứ không phải đi hết lần này, tới lần khác, tiêm đủ thứ thuốc vào người, đã chịu bao đau đớn về thể xác và tinh thần rồi lại còn chịu thêm những áp lực tâm lý khác mà đáng ra có cách để tháo gỡ nếu nước nhà chịu mở cửa và cởi mở về thông tin. 

Ngày thứ 3 làm việc, đọc xong bài viết của chị, và thực sự nhận ra sứ mệnh của nó. Sứ mệnh của một người xoa dịu những nỗi đau vô hình để những người mẹ sớm đón con vào vòng tay. Dù ở trong nước hay ở nước ngoài. 

Đã có lúc nó nghĩ mình sẽ không thể qua được thử thách khi thử việc. Nhưng giờ, dù điều đó có thể xảy ra thật, thì 2 tháng thử việc này, ít nhất, nó cũng sẽ khiến cho thông tin được cởi mở hơn, và sẽ mang thêm tiếng nói của những người mẹ, những người bác sĩ ở phía bên kia biên giới, và minh bạch những thông tin liên quan tới y tế để cho các mẹ thêm một lựa chọn mới. 

Và với mục đích đó, thì dù có không qua được thử thách công việc, nó cũng mãn nguyện là có thể giúp ích được gì đó trong khoảng thời gian ngắn ngủi tại vị :). 

Trái đất luôn tròn. Và rất khó khăn có thể tìm ra được một việc gì đó khiến nó cảm thấy hứng thú như công việc với lũ trẻ ngày xưa :). 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s