Chuyện chàng thợ mộc thích trồng hoa hướng dương nuôi một chú dế nhỏ

Nhà của chàng thợ mộc nằm cạnh một dòng sông. Chàng vẫn thường kể cho vợ nghe hồi bé chàng có một khu vườn như thế nào. Mỗi ngày đi học về, chàng đều phải chạy ra vườn tưới cây. Chàng thích trồng hoa hướng dương và mỗi khi cây hướng dương cao quá đầu, ra hoa to ơi là to, chàng hay vít xuống và lấy hạt vào rang lên ăn. Chàng luôn kể về tuổi thơ với những niềm vui nho nhỏ kiểu như thế kèm theo những lần bị mẹ lấy chổi đánh đòn vì tội đi chơi không thèm trông nhà cửa gì hết, hay những lần đánh nhau hoặc ra đồng bẻ trộm ngô. Tuôi thơ của chàng về cơ bản rất chi là dữ dội.

Vào một đêm trăng sáng, gió mát lành thổi từ dòng sông vào ban công nhà chàng mát rượi, chàng phát hiện ra một chú dế nhỏ nằm ở góc nhà. Chàng reo lên với vợ:

– Vợ ơi, con dế hôm trước anh thả đi lại vào nhà mình rồi này.

– Chồng ơi, chồng đuổi nó đi đi. Em sợ côn trùng lắm.

– Nó có làm gì đâu mà sợ. Chồng thả nó ra ngoài một lần rồi mà nó lại quay lại. Chứng tỏ nó thích nhà mình. Cứ để nó ở góc nhà đi, mai chồng đi kiếm ít cỏ về cho nó ăn. Thế là hai vợ chồng có con pet trong nhà ha.

– Huhu, nhỡ đêm hôm nó nhảy lên người vợ thì sao. Nhỡ nó bay vèo vèo trong nhà thì sao?? Nhỡ mà nó bò lên người vợ thì sao. Vợ sợ lắm. Chồng đuổi nó đi đi.

– Yên tâm, ngày xưa ở quê, chồng toàn mang dế đi chọi nhau. Thích lắm. Nó không làm gì vợ đâu mà lo. Mình để nó ở trong nhà vợ nhá.

Nói rồi chàng thợ mộc cười toe, chàng đặt con dế lên lòng bàn tay, mắt sáng ngời nhìn chăm chăm vào chú dế, miệng thì âu yếm giống như một cậu bé đang sống lại tuổi thơ của mình.

Vợ của chàng chẳng biết phải làm sao, thôi thì đành tin là đêm hôm sẽ không có chuyện gì xảy ra.

Ấy thế mà buổi đêm, vợ của chàng bị đánh thức bởi một chuỗi các âm thanh ong hết cả óc. Vợ khều chồng rồi hỏi tại sao nửa đêm nhà lại có con gì chui vào kêu to thế. Chồng bảo tiếng dế vợ ạ. Vợ ngủ đi, nó không làm gì vợ đâu. Cơ mà nó kêu đau đầu quá. Thế là chàng thợ mộc đành thức dậy, cầm chổi và khau hót rác lên, ra phía góc nhà hót con dế lên và mang ra ngoài rồi đóng cửa lại để tiếng dế kêu không lọt được vào nhà.

Sáng hôm sau, chàng bảo với vợ, dế đói quá nên gặm nát hết cả túi ni-lông rồi. Tối chồng phải hái ít cỏ về cho nó, chắc đêm qua đói quá.

– Chồng mang thả nó vào chậu hoa đi, ở đấy có lá, biết đâu nó lại ăn. Ít nhất cũng đỡ đói.

– Xong tối về vợ vặt hết lông chồng vì cây hoa nó trụi lủi hết đúng không. Chồng chả dại đâu. Với lại dế nó không ăn lá. – Vừa nói, chồng vừa nhấc con côn trùng bốn chân đen thui như cục than lên vuốt ve nó ra chừng xót lắm.

– Con dế của chồng có phải khổng lồ đâu mà ăn hết được chỗ lá đấy. Nó đói, nó sẽ chịu ăn.

Nghe vợ nói xong, chàng thợ mộc bèn thả con dế vào chậu hoa. Con dế nhả tưng tưng lên khi chồng nhấc nó ra khỏi khau hót rác, có lẽ nó sợ bị đuổi đi lần nữa, cho tới khi tới được chậu ây, nằm yên vị ở đấy, chẳng thấy nhúc nhích gì nữa.

Buổi tối, sau khi đón vợ từ nhà đồng nghiệp về, trên đường về nhà, chàng thợ mộc ghé vào cửa hàng bán cây, chạy vào mua một bình thuỷ tinh. Thấy vợ ngơ ngác, chàng giải thích mua bình để cắm vào đấy ít cỏ, thả chú dế vào và nuôi nó chứ sao.

– Sao mà chồng biết đấy là con dế lần trước chồng thả đi.

– Chắc chắn là con dế đấy mà.

– Chồng có đánh dấu đâu mà biết được.

– Chồng linh cảm thấy thế. Rõ lắm.

Rồi đang nói chuyện, chàng đỗ xịch lại chỗ bãi cỏ gần nhà, chạy xuống hái một cây cỏ, mang về nhà. Rồi việc đầu tiên khi vừa mở cửa ra là chàng chạy nhào ra ban công, hỏi thăm tình hình chú dế con.

– Thả vào bụi cây mà nằm im thin thít vợ ạ. Bụi hoa của vợ an toàn nhá.

Vừa nói, tay vừa thoăn thoắt lấy đất đổ ra bình thuỷ tinh rồi chàng ngắt những ngọng cỏ thật nhỏ, bỏ vào bên trong, sau đó cắm phần rễ của nhánh cỏ xuống đất. Chàng nhẹ nhàng nhấc chú dế từ phía chậu hoa sang bên bình đất rồi ngồi thích thú ngắm chú dế nhỏ say sưa gặm ngọng cỏ vừa hái về. Cứ lát lát, chàng vừa làm việc nhà, lại vừa ra xem tình hình chú dế sao rồi, bởi chàng sợ cậu bé con vì ham ăn quá nên có thể chết vì no.

– Vợ ơi, giờ anh bế nó lên nó không giãy như hồi sáng nữa, nằm im lìm này. Hay là nó no quá rồi nhở.

– Hay đám cỏ anh hái có nhiều hoá chất quá nên nó bị đơ rồi.

– Vợ đúng là cái gì cũng nghĩ được. Ngày xưa, hồi còn bé, tụi anh toàn gọi là con xén tóc, rồi mang nó ra đồng chọi nhau thôi. Con này bé mà mang đi đá khoẻ lắm ấy. Nhưng nó bị rụng một bên râu rồi vợ ạ. Trông bớt đẹp trai đi bao nhiêu.

Vậy là giờ hai vợ chồng chàng có một con pet nhỏ nhỏ, xinh xinh, một chậu hoa cũng nhỏ nhỏ xinh xinh nốt, vài hạt giống cà chua bi đang ủ để chờ lên mầm, ít đậu xanh cũng đang được ủ thành giá cho bữa ăn của tháng mới…

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s