Thế rốt cục là anh định trốn bao nhiêu lâu nữa?

“Chúng ta thường phải đau khổ trong tình yêu
Em thấy cánh cửa tới thiên đường rất là hẹp
Em gặp anh là một bất ngờ đẹp nhất trong đời
Cuối cùng những câu hỏi của Em cũng đã được giải đáp”

——————-

Sống độc thân có tới 80% thời gian là vui. Còn 20% còn lại là những buổi trưa ngẩng mặt lên nhìn trời xanh, mây trắng bồng bềnh và thấy câu hỏi to đùng là nửa còn lại của mình ở đâu?

Nghĩa là trong 24 tiếng, trừ đi 8 tiếng để ngủ, còn 16 tiếng thì sẽ có chừng hơn 3 tiếng nghĩ về cái nửa còn lại của mình mà không hiểu đang trôi dạt phương trời nào. Lắm lúc có cảm xúc với ai đó thôi thấy vui lắm rồi, dù có không tới được mà ngồi gặm nhấm cái nỗi nhớ nhung vẩn vơ đâu đâu cũng là một niềm vui.

Cũng có lúc muốn nó biến cho nhanh để đỡ mệt đầu vì có tới được với nhau đâu.

Nhưng hoá ra khi nó bước ra khỏi tâm trí mình thì lại hụt hẫng vì vẫn phải tiếp tục đuổi theo câu hỏi “cái nửa còn lại của tôi ở đâu?”

Một bài hát vang lên khi nhớ lại người bạn cũ hồi đại học đã đi lấy chồng. Cô ấy hay trích đăng bài này trên Facebook từ cái hồi đấy, cho tới khi lấy được chồng cũng post nó lên. Như một định mệnh trước sau có nhau vậy. Bài hát này trong phim “Turn left, Turn right” của Hongkong. Anh diễn viên chính là Kim Thành Vũ đóng một vai nghệ sĩ nghèo, ốm rớt mùng tơi, chẳng như chàng trai trẻ, đẹp trai mênh mang trong Chungking Express tí nào.

Miệng cứ nói độc thân kể ra cũng vui. Nhưng trơ trọi một mình cũng sầu sầu. Mọi suy nghĩ chỉ là sự AQ cho tinh thần phơi phới và chạy đua với các mục tiêu mang đầy tính cụ thể và con số.

Sài Gòn, hôm nay nắng rất là đẹp. Và nhớ cơ số bà chị ở Hà Nội. Bà nào lập gia đình rồi cũng bảo chơi chán chê điiii.

———————–

Em đã nghe tiếng mùa Đông đi qua
Từ khi nào Em đã chợt bừng tỉnh
Em nghĩ, Em chờ, Em đợi
Tương lai sẽ không thể an bài như vậy

Buổi chiều một ngày u buồn bên ngoài cửa xe ô tô
Sẽ có một người đứng đợi
Nhìn trái, nhìn phải, rồi nhìn về phía trước
Phải qua bao trắc trở mới thấy được tình yêu

Ai là người có thể chia sẻ được cùng Em
Người mà Em đợi chờ đang ở nơi đâu
Em nghe tiếng gió thổi tới từ biển người, từ tàu điện ngầm
Em cầm tấm biển tình yêu và đứng xếp hàng đợi

Em bay về phía trước qua biển thời gian
Chúng ta thường phải đau khổ trong tình yêu
Em thấy cánh cửa tới thiên đường rất là hẹp
Em gặp anh là một bất ngờ đẹp nhất trong đời
Cuối cùng những câu hỏi của Em cũng đã được giải đáp

———————-

 

Advertisements

Người bạn đồng hành tới cuối cuộc đời

Ảnh: Huffpost

Hôm nay ngồi xem masterchef phiên bản Việt năm 2014, có một cặp vợ chồng cùng đăng ký tham gia thi. Họ mong muốn được đồng hành cùng nhau cho tới cuối cuộc thi, ở bên cạnh động viên và cổ vũ cho nhau. Lúc đầu ban giám khảo chỉ trao chiếc tạp dề cho người vợ nhưng sau đó dường như câu chuyện của hai vợ chồng đã lay động BGK nên họ trao chiếc thứ hai cho anh chồng.

Lúc phát biểu ở hậu trường chị ấy nói rằng khi nhận được chiếc tạp dề, chị ấy chẳng cảm thấy vui vì đã không được đồng hành cùng chồng. Nó giống như bị mất đi một nửa.

Nghe tới đấy tôi ấn nút dừng và đóng cửa sổ lại. Điều đó dường như một hòn sỏi ném vào mặt hồ đang lặng trong tâm hồn của một đứa độc thân như tôi.

Bên ngoài cửa sổ, thành phố đang dần tắt nắng. Hoàng hôn đang lướt nhanh trên những khung cửa kính của các toà cao ốc. Màu vàng muộn mằn của một ngày đang lưu luyến sự sôi động của thành phố.

Ở thành phố phía nam, phụ nữ độc thân ở tuổi tôi chẳng hiếm. Thay vào đó lấy chồng vào tuổi này lại là hiếm. Đối ngược hoàn toàn so với thành phố ở phía Bắc, nơi tôi học tập và sinh sống tới 7 năm trời. Mà đồng hành với độc thân lâu lâu chỉ có bản thân mình. Lúc buồn buồn, như buổi chiều hôm nay, xem xong cảnh người vợ và người chồng nọ, cầm máy điện thoại lên, muốn nhấn nút gọi cho một số điện thoại xong cũng buông xuống. Bởi tôi hiểu, cách để xoá đi cái cảm giác cô đơn giữa một khung cảnh lãng mạn cuối ngày đó là kiếm gì đó làm cho mình vui.

Phải chăng như thế nên đến khi có ai đó chăm chỉ nhắn tin chúc mình ngủ ngon hằng tối, dù cả ngày chẳng nói lời nào cũng khiến trái tim thổn thức?

Dù cho, lúc bạn ấy cầm máy lên, nhắn bốn chữ đó có khi cũng chẳng nghĩ gì. Chỉ đơn giản là muốn chúc ai đó ngủ ngon. Hết. Giống như hôm qua, cô bạn gái nhắn cái tin khác thường ngày, khiến mình nghĩ đủ thứ trong khi cô ấy chỉ đơn giản là muốn nhắn như thế. Độc thân dạy người ta cách suy nghĩ đơn giản hơn. Phải chăng là thế?

Lại nhớ có một cô bé, nói rằng em chẳng bao giờ để lộ điểm xấu nào với người yêu cả. Tôi chỉ cười. Và nhớ tới những bức thư chị P. viết cho tôi, nhắc nhở tôi về việc lựa chọn một người đàn ông sẽ chấp nhận mọi khía cạnh xấu đẹp của mình. Và một người chị khác nói với tôi rằng, chị không thích ai mà có hứng thú với chị lúc chị đẹp. Nếu anh ta yêu chị và đồng hành với chị anh ta sẽ phải chấp nhận rằng không phải lúc nào chị cũng gen bụng, chị cũng phấn son và đạt đủ các tiêu chuẩn về đẹp. Sống với nhau có phải lúc nào cũng đẹp được đâu.

Người ta cứ nói một cách trừu tượng về việc đồng hành với nhau tới cuối đời nhưng hiếm ai chỉ ra chi tiết những gì gọi là “đồng hành” cùng nhau. Như cặp vợ chồng trong chương trình Masterchef kia, bên cạnh hai đứa con chung, họ có chung sở thích bếp núc, chung tay xây dựng một công ty. Và rồi như ai đó từng nói hồi xưa xưa, hai người lúc yêu nhau không cần phải có điểm chung, nhưng họ cần xây dựng những điểm chung để rồi sau này có xa nhau thì những điểm chung sẽ mang họ lại gần với nhau.

Hồi ấy, mình ấu trĩ quá, không hiểu nổi ý kia.

Giờ trải qua nhiều chuyện, mới thấm thía cái gọi là điểm chung giữa hai con người. Là những gì giúp sợi dây gắn kết giữa hai con người bền chặt hơn.